Truyện ngắn hay và ý nghĩa

Thảo luận trong 'Đọc Truyện' bắt đầu bởi duongnhinet, 21/6/17.

  1. rong mắt mỗi người thì vùng trời mỗi lúc mỗi khác, mỗi nơi mỗi khác. Chỉ có vùng trời ở lại là mãi mãi vẹn nguyên...

    ***

    - Ăn gì đấy?

    - Lá cây.

    - Lá cây ăn được hả? sao không giống

    - Không tin mày ra ngoài kia bẻ lá mà ăn thử xem ...

    Đó là cuộc đối thoại của 15 năm về trước, giữa một đứa nhóc 11 tuổi và một con bé 10 tuổi. Nhà sát vách, cách nhau con hẻm bé tí hin. Cứ chiều chiều đi học về, người ta lại thấy hai đứa nhóc mở hé cánh cửa chớp, chí chóe nhau đủ thứ. Cũng có khi chán, chúng xé tập viết thư nhét qua khe cửa. Gọi là thư cho nó oách, chứ thực chất là những mảnh giấy xé nham nhở, nguệch ngoạc đầy những hình vẽ xấu đau đớn của những đứa trẻ con. Thế mà chúng say sưa vẽ, ném qua ném lại coi bộ thích chí lắm. Bố mẹ chúng thì chửi mãi, cái tội "vứt rác sang nhà nhau"...

    À trở lại vấn đề ăn lá cây lúc nãy. Con bé ngây thơ cũng tưởng lá cây ăn được thật, le te chạy ra đầu ngõ vặt lá cây ăn. Chưa kịp đưa vào miệng thì thằng nhóc nhà bên cười sặc sụa, con bé nheo mắt nhìn

    - Cười gì đấy?

    - Mày ngu, ăn thật à?

    Thằng nhóc cười đến chảy cả nước mắt phải đưa tay chùi - Nè ăn đi, lá đâu mà lá

    Con bé cầm, đứa lên mắt ngắm nghía cái miếng mỏng mỏng màu xanh lá nhạt, có mùi thơm thơm của lá dứa. Nếm thử có vị ngọt ngọt, béo béo...

    - Bánh sữa lá dứa đó - thằng nhóc bảo- mẹ tao cho, mày đúng là chúa ngốc.

    Con bé bị chửi ngốc nhưng lại toe toét cười "à thì ra lá cây không ăn được"

    ...
  2. tolai1807

    tolai1807 Member

    Cảm ơn bác, hay ! !
    --------------------------------------------
    Chữ ký ......
  3. tolai1807

    tolai1807 Member

    Bài viết hay và hữu ích cho anh em forum, thanks !
    --------------------------------------------
    Chữ ký ......
  4. datseo12

    datseo12 New Member

    truyện hay và cảm động quá, cảm ơn bạn

Chia sẻ trang này